Hiển thị các bài đăng có nhãn son. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn son. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

Tóc đuôi gà trên đường về xứ Lạng

Nếu mình biết làm thơ hay viết nhạc thì chắc chắn sau chuyến đi này sẽ có một bài " Tóc đuôi gà " hay điên đảo. Mãi ko thể quên cái cảm giác ngồi sau xe một cô gái tóc đuôi gà. À mà ko phải sau xe đạp điện đâu, mà là ngồi ghế sau trên 1 chuyến xe khách.

Tóc đuôi gà trên đường về xứ Lạng...


Khi thấy có chút rung rung với cái tóc đuôi gà liền lên Zing tìm một bài hát để cảm súc được bay cao hơn. Không ngờ có bài tóc đuôi gà ca sĩ Quang Linh hát cũng hay đến... hay đến nỗi muốn chuyến xe đi mãi không dừng.


Nhớ mãi mái tóc đuôi gà của gái xứ Lạng, thỉnh thoảng lại nghe bài Tóc đuôi gà để nhớ lại dây phút rung rung ở ghế sau cô bé có mái tóc đuôi gà.


Tóc Đuôi Gà

Này cô bé có mái tóc đuôi gà
Đạp xe trên phố, phố đông người qua
Chờ anh với nếu có lỡ ai cười
Thì anh sẽ nói : "Tình cờ sánh đôi"


Này cô bé có mái tóc đuôi gà
Đạp xe nhanh quá khiến anh hụt hơi
Chờ anh với, sắp tới ngã tư rồi
Thì xin em hãy chầm chậm mà thôi


Tóc đuôi gà trong gió bay nhẹ ngây ngất lòng anh
Nắng xuân hồng môi thắm em cười chúm chím thật xinh
Ước chi làm cơn gió hay là tia nắng dạo quanh phố vui
( A há …)


Chớ vội vàng em hãy coi chừng kẻo không kịp thắng
Giữa con đường thành phố đông người đừng nên chạy nhanh
Để anh còn nhìn ngắm em cười trong nắng
Tóc em đuôi gà


Này cô bé có mái tóc đuôi gà
Chiều nay trên phố đón em về qua
Tà áo trắng vẫn trắng mãi trong anh
Nụ cười ai đó mà lòng vấn vương


Này cô bé, bé có biết chăng là
Vòng xe lăn bánh khiến anh ngẩn ngơ
Nào ai biết có những nỗi mong chờ
Thì anh yêu mãi tóc em đuôi gà


Nhà hàng Ống Bơ, làm từ ống lon Redbull bỏ đi

Theo quốc lộ 1A từ Hà Nội ra 84 km, tới những nẻo đường gỗ lậu vang bóng một thời. Đó là thị trấn Mẹt có một nhà hàng làm từ những chiếc ống lon bò húc Redbull.


Đây chính là nơi lâm tặc vận chuyển gỗ lậu từ xã Hữu Liên ( Hữu Lũng ) thậm chí từ Võ Nhai ( tỉnh Thái Nguyên ) về tập kết tại thị trấn Mẹt, sau đó chuyển về xuôi. Cách đây khoảng 2 năm, tới đây sẽ gặp những phi đội Minsk với những gương mặt hầm hố, giờ đây vắng bóng và chỉ còn những chiếc xe buýt...


Không biết trạm nghỉ này được làm từ bao nhiêu chiếc ống lon bò húc Redbull đã bỏ đi ??? Nhưng nó cũng đáng để nhắc đến.

Chặng nghỉ Km 84

Nhà hàng cơm phở Huệ Yến
* Đặc sản bánh chưng nếp cẩm, giò nóng, nem chua, nem nướng, gà đồi, vịt quay...

Nhà hàng Ống Bơ
Hotline. 0986.586.511 (and) 0979.929.148
























HYUNDAIEBIKE.BLOG BY HYUNDAIBIKE

Một ngày lang thang ở Bằng Tường Trung Quốc

Con đường từ biên giới đến Bằng Tường khá êm ái. Nếu không có những tấm bảng chỉ đường bằng tiếng Trung Quốc thì ta có thể tưởng vẫn còn ở trên đất Việt Nam.

Một ngày lang thang ở Bằng Tường - Trung Quốc


Chiếc taxi ngay cửa khẩu Hữu Nghị made in Trung Quốc với một chùm  trang trí treo lũng lẳng chở chúng tôi bắt đầu một ngày lang thang ở Bằng Tường. Chúng tôi hỏi anh tài xế: “Anh có biết anh chở chúng tôi đi đâu không?" Anh trả lời với giọng lơ lớ: “Bằng Tường”. Rất đơn giản là mọi chuyến xe đợi ở cửa khẩu với xe 12 đến 24 chỗ ngồi, xe taxi cũng đều có một nơi để đến: Trung tâm thị trấn Bằng Tường.


Thủ tục để có một chuyến đi vào sâu trong lòng Trung Quốc vài chục km  này thật đơn giản. Bạn chỉ tới Trung tâm dịch vụ đăng ký, chụp ảnh và đóng tiền. Sáng hôm sau, theo lời hẹn, một Hướng dẫn viên(HDV) sẽ đến khách sạn, đưa bạn tham gia cuộc hành trình: “Cỡi ngựa xem hoa này”. Tấm giấy thông hành tạm ấy có giá trị cho một chuyến đi trong thời hạn 30 ngày, nhưng nếu bạn trở về  Việt Nam bất cứ lúc nào thì coi như tấm giấy thông hành ấy hết giá trị với dấu đóng đỏ chót ở trang đầu: “ Hết hạn sử dụng”.


Nếu ở bên Việt Nam thủ tục đơn giãn thì bên Trung Quốc phải ghi phiếu, đợi làm thủ tục ngay vạch vàng. Khi đó tôi không biết cho nên cứ nghe anh nhân viên Trung Quốc nhắc: “Đứng sau vạch vàng” phát âm không chuẩn mãi mới hiểu. Tất nhiên là tại đây hành lý và con người cũng qua máy soi như khi lên máy bay. Cảm giác đầu tiên chính là bước qua cột mốc số không.


Ở ngay cột mốc biên giới với hai mặt, bên này là chữ Việt Nam, bên kia là chữ Trung Quốc đã thấy có cả khách du lịch Trung Quốc cùng chen ở nơi này để chụp ảnh kỷ niệm. Rồi bước qua Hữu Nghị Quan. Một cổng thành màu trắng xám, trên là ba tầng nhà, nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch Mao Trạch Đông đã từng gặp mặt tại đây.


Bước qua cổng Hữu Nghị Quan lại phải trình giấy thông hành , ngay trang cuối đã có đóng dấu nhập cảnh.Đi trên con đường khoảng 100 mét giữa ahi ahfng cây xanh là tới bến xe đi Bằng Tường.


Bằng Tường là một thành phố nhỏ thuộc tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc nằm ở một thung lũng. Dân số toàn thành phố Bằng Tường là 100.000 người, sinh sống tập trung ở trung tâm  thị trấn khoảng 30.000 người. Nơi đây là thành phố giao dịch buôn bán nên có rất ít thắng cảnh.


Tuy nhiên, việc đến Bằng Tường cũng là điều thú vị cho chuyến rong chơi. Do nằm ở trong một thung lũng nên xe phải qua rất nhiều đường hầm nhỏ khi vào hoặc đi ra thành phố, rải rác ở trên con đường đi vẫn có những căn nhà nhỏ của người dân sống bằng nghề nương rẫy.


Xe đưa chúng tôi tới ngay con phố chính của Bằng Tường. Con phố nhỏ có nhiều cây xanh, phố xá buôn bán rộn rịp và trên đường phố ít người qua lại. Chúng tôi lang thang và ngắm nhìn. Buổi sáng chợ Bằng Tường mở cửa muộn, thôi thì cứ vào cho biết chợ  người ta bán cái gì?


Chợ Bằng Tường có một tầng lầu, bên dưới bán hàng tiêu dùng, bên trên chủ yếu bán quần áo, đa phần đều có niêm yết giá, nhưng khách có thể trả giá thỏai mái. Điều lưu ý là một ký lô Trung Quốc chỉ bằng nửa ký của Việt Nam, nên chẳng hạn khi tôi mua hai ký kẹo để về làm quà với giá 5 tệ một ký, thực chất là chỉ có một ký.


Dạo quanh chợ cũng được mời chào, đặc biệt ở đay chỉ toàn hàng Trung Quốc. Các bà bán hàng luôn cầm chiếc máy tính tính quy ra tiền VIệt cho khách Việt. Họ rất ít rành tiếng Việt. Tuy nhiên, trên đường phố có nhiều cửa hàng vẫn có chua thêm tiếng Việt, chứng tỏ sự giao lưu văn hóa Việt và Trung Quốc tại nơi này thường xuyên.


Siêu thị nằm ở một con đường lớn, cách khu vực công viên có biểu trưng thành phố Bằng Tường vài phút đi bộ. Có ba khu vực bán hàng và tất nhiên cxung xài tiền Trung Quốc. Theo quan sát thì giá cả hàng hóa ở siêu thị rất cao so với hàng mua ở chợ biên giới, nhưng đến chủ yếu là cởi ngựa xem hoa.


Dạo phố và ngắm nhìn. Ở công viên Trung tâm, tại đây biểu trưng thành phố Bằng Tường là những bàn tay đỡ quả địa cầu đã cách điệu. Chúng tôi gặp những cụ giá ngồi ở công viên ngắm nhìn phố xá và những cô gái đi xe đạp hay đi bộ luôn cầm theo chiếc ô che nắng.


Xe lôi ở Bằng Tường là phương tiện khá phổ biến do phụ nữ lái. Xe che bạt, phía sau có hai chiếc băng ghế cho khách ngồi. Hàng mã vàng bạc bày bán cũng đa dạng và các gánh hàng trái cây cứ để nguyên gánh bày trên vệ đường đợi khách chẳng khác gì trên những con phố ở Việt Nam..


Quán cơm Quyên Quyên là nơi chúng tôi ăn cơm trưa với gía tiền Việt là 80.000 đồng/ phần gồm các món canh, trứng chiên, giá xào, cá hấp và một món mặn, kết thúc bữa ăn là bánh bao hấp và nướng. Cách phục vụ ở đây khá tốt, chúng tôi đã uống thử mấy chai bia loại ngon với giá 10 tệ một chai. Một chiếc xe túk túk chở chúng tôi tới đền Quan Công. Dọc đường đi tôi nhận thấy gần như nhà nào cũng treo câu đối, đây là tập quán của người dân ở đây.


Chùa Quan Công ở ngoại ô Bằng Tường, chủ yếu phục vụ khách Việt tới thăm nên có chí thích tiếng Việt ở các nơi. Các hòm công đức đặt khá nhiều chỗ, có lư nhang đặt bên ngoài cho khách thắp, có chỗ uống trà và có cả một chiếc chuông đồng cho khách giọng chuông cầu nghuyện.


Tôi ra khỏi chùa Quan Công, tò mò quan sát làng quê Bằng Tường. Con đường chẳng khác gì đường quê Việt, có một nhóm thanh niên đón xe lôi để đi, hình như loại xe này khá phổ biến ở đây. Cảnh thôn quê với vòi nước máy, thau chậu giặt đồ và sự yên ả ở nơi này cũng là cảm giác.


Bằng Tường chỉ là thành phố nhỏ ở Trung Quốc, nhưng dẫu chỉ ghé qua, khám phá góc nhỏ ấy. Đưa máy ảnh lên lưu lại những góc phố, những con người. Sự bình yên và sạch sẻ ở thành phố ấy đọng lại mãi trong chuyến lang thang.















































Photo: Hyundai e-Bike Blogger

HYUNDAIEBIKE.BLOGSPOT.COM BY HYUNDAIBIKE